Nhờ anh chị vào giúp đỡ

mình là sinh viên năm nhất, chuyên ngành kỹ thuật phầm mềm,nhưng sau 1 năm học thì mình đã được học môn nhập môn lập trình thầy giáo dạy mình chẳng hiểu gì cả, khiên mình thấy chán học môn này trong khi các bạn ở lớp cũng vậy, chỉ một vài người có máy tính, có anh học trc dạy nên biết hơn các bạn trong lớp, những bài kiểm tra thì mình nhờ làm giúp. mới năm nhất mình đã thấy mất hết hi vọng. các anh các chị đi trước cho em lời khuyên với ạ. nếu em học để đuổi kịp các bạn thì phải học bắt đầu từ đâu ạ. và học như thế nào ạ

Thứ nhất, học IT mà không có máy tính là sao nhỉ. Gia đình có khó khăn thì cũng phải cố tìm một cái máy bạn à. IT chủ yếu là tự học mà không có máy thì làm sao tự học được.
Thứ hai, bạn học không hiểu gì ? sao lại thế được. Bạn có thực sự tập trung học hay vào lớp ngồi tám chuyện, lướt fb ?. Môn nhập môn lập trình mà bạn còn than vãn thì mấy môn như hệ điều hành, cấu trúc giải thuật thì chắc bạn hận giảng viên luôn quá.
Thứ ba, đuổi kịp hay không là do bạn chứ làm sao mọi người biết được. Và nơi bắt đầu tất nhiên là

6 Likes

căn bản là mình chưabiết 1 gì về lập trình hết trắng luôn. giáo viên vào thì dạy luôn cứ như là mình biết rồi, cứ viết mấy cái mã mã chữ ra rồi bảo làm đi nên mình chẳng hiểu mấy cái mã đấy là gì cả hiccc nản luôn. lớp 80- người thì đc 5-10 người hiểu và làm đc còn lại đi thi thì nhờ vài người biết là làm cho cả lớp

Hi Anh Quang.

  1. Bạn học ngành này thì xác định là lập trình cả đời trừ khi bạn làm tester.
  2. Ai, học gì, làm gì thì cũng có khó khăn ban đầu. Vạn sự khởi đầu nan. Theo mình thay vì ngồi than vãn thì bạn có thể bắt đầu với một vài quyển giáo trình đơn giản hãy cứ bắt đầu vào học những cái ý chính trong đó không cần quá quan tâm đến kết quả vì mục tiêu của bạn hiện tại là làm quen với lập trình thôi.
  3. Những cái bạn cần tìm hiểu cơ bản : IDE, debug, ngôn ngữ lậ trình, hello world.
6 Likes
  1. bắt đầu bằng việc mua cái máy tính. Đi mua cái second hand, 4-5tr cũng được.

  2. Hoặc suy nghĩ lại coi có phù hợp với ngành này không? Hồi học cấp 3 có học môn Pascal, mình đã rất say mê môn này, dù code trên giấy nhưng vẫn học tốt. Nếu có thì quay lại 1)

2 Likes

Trước hết là xem lại cách học của bạn, thay vì than vãn thì có thể bắt đầu tự học ngay bây h.
Và hãy mua 1 cái máy tính đi, tại sao chọn ngành này bt rằng phải dùng máy tính là chủ yếu mà ko có là sao @@ Mua con hàng 2nd cũng dc, miễn sao có máy thực hành.

1 Like

Đây là bài post mình đăng trên Lập trình viên confession, nay thấy bạn hỏi câu này cũng có tí liên quan nên mình post lại lên đây, hy vọng có thể giúp bạn tham khảo, tìm ra hướng đi cho riêng mình.

Dạo gần đây hay đọc được các cfs về áp lực khi mới học lập trình,
Mình tính comment rồi nhưng lỡ viết dài quá, thôi đăng luôn lên cfs, sẵn dịp chia sẻ cho mọi người về quá trình học lập trình của mình.


  • Năm 1 kỳ 1, học Nhập môn lập trình ©, cũng là lần đầu tiên trong đời biết code là gì.

Lúc đó không có máy, ngoài giờ thực hành trên lớp, để có bài nộp, mình phải code giấy, rồi ra quán net cài visual studio express, gõ lại code từ giấy vào, chạy thử (cái được cái không, cái chạy đúng cái chạy sai), fix được nhiêu thì fix, gần hết giờ thì nộp bài luôn.

Lúc này tư duy lập trình mới ở mức 1 + 1 bằng 2, giải phương trình bậc nhất, bậc hai,… thầy cô dạy 10 phần thì hiểu sơ được 7, 8 phần
=>

  • Cố gắng: có
  • Đam mê: chưa có
  • Kỹ năng research: chưa có
  • Năm 1 kỳ 2, học song song Cấu trúc dữ liệu & giải thuật ©, Kỹ thuật lập trình ©.

Lúc này đã hiểu sơ qua thế nào là thuật toán, cũng tự code được một số hàm sắp xếp, tìm kiếm đơn giản, mấy cái hack não quá thì bỏ qua.

Gần cuối kỳ, thầy giao đồ án làm Cờ caro chạy trên command prompt, đã mấy tuần trôi qua, mình vẫn chưa làm gì hết (không ai chỉ, không biết làm),

Nhìn thấy một số đứa bạn in các ký tự ra màn hình vẽ được chữ CARO, rồi vẽ ra các ô caro, khi nhấn phím ← ↑ ↓→ thì con trỏ trên cmd nhảy theo, thấy hâm mộ gì đâu á. Mình đã xác định bỏ không làm đồ án này.

Vô tình sao đó, mình hỏi đứa bạn: “Sao ông làm con trỏ nhảy đi khắp nơi trên màn hình cmd được hay vậy?” thì được trả lời là: “Dùng hàm gotoxy”

Mình chả hiểu trong hàm gotoxy đó viết cái gì, toàn ký tự lạ, nhưng khi gọi hàm, đổi tham số x, y truyền vào thì thấy con trỏ nhảy theo như ý muốn thiệt o.o! awesome ヽ(゜∇゜)ノ
Từ học kỳ 1, trường chỉ dạy tạo biến, duyệt mảng, nhập vào, xuất ra theo dòng,… mình không được dạy cách điều khiển con trỏ trên cmd, kỹ năng google thì chưa hình thành, nên mình không bắt tay làm đồ án được.

Nay mình đã biết cách điều khiển con trỏ, vậy là mình quyết định làm đồ án, được tới đâu hay tới đó, vì chỉ còn 2 tuần là nộp bài.
Lúc này mình đã có PC, và bắt đầu code đồ án, khi gặp vấn đề, mình nghĩ về nó mọi lúc mọi nơi, trên đường đi tới trường hay đi về mình đều nghĩ về nó, suy nghĩ ra cách giải quyết trước và khi về tới nhà thì bay vào code xem fix được không, cứ như vậy, sau hai tuần trôi qua, mình đã có được sản phẩm hoàn chỉnh đầu tiên của riêng mình, game cờ Caro cmd ∩(︶▽︶)∩ Chức năng đánh 2 người thì tạm ổn, chức năng đánh với máy thì í ẹ (thuật toán tự chế :joy: ) , giao diện thì xấu tệ :sweat_smile:

Nhưng mà, sau tất cả, mình đã cố gắng và thành công, và thành quả thu hoạch được bao gồm 3 thứ:
8 điểm đồ án, phát triển được tư duy lập trình, khai mở niềm đam mê với code.
Bạn có thể xem file báo cáo đồ án cho vui:
https://drive.google.com/open?id=1w3oFEbD-xBRgCanJmt5mk1xPE-laOvJQ

Đây cũng là lúc mình tham gia vào các group hỏi đáp lập trình.
Ví dụ group Lập trình C/C++ trên FB,… (bây giờ có nhiều group lắm, đủ mọi lĩnh vực)

Ở những năm đầu học code, kiến thức chưa có, phải nhờ sự giúp đỡ của cộng đồng rất nhiều, có gì không hiểu thì viết bài hỏi, dần dần khá hơn.
=>

  • Cố gắng: có
  • Đam mê: nhen nhúm
  • Kỹ năng research: sơ sơ
  • Có thể nói đồ án cờ caro đó đã thay đổi cuộc đời mình, nó tạo ra cho mình đam mê và tư duy để mình có thể phát triển tiếp.
    Qua năm 2, sau khi học xong môn Lập trình hướng đối tượng (C/C++), mình lên kế hoạch làm một game để đời trên command prompt, để “phục thù” cái game caro cùi bép trước đó, và để áp dụng những ý tưởng hay ho theo hướng hướng đối tượng mà mình nghĩ ra.

Mình vừa làm vừa sửa trong 3 tháng ròng, sau cùng cũng ra được sản phẩm là game Giải cứu bạn gái (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧

Lúc này đây, mình vẫn chưa rành về công nghệ và kỹ thuật, chưa biết multithread là gì luôn :disappointed_relieved: nên đã phải suy nghĩ cách để các hành động được thực hiện trơn tru, hợp lý, điều này giúp tư duy của mình phát triển lên rất nhiều.
=>

  • Cố gắng: có
  • Đam mê: cao, xác định là theo nghiệp code
  • Kỹ năng research: tạm tạm
  • Sau khi có nền tảng tư duy và đam mê, mình đã bắt đầu không sơ code nữa, từ đó trở đi học gì cũng thuận lợi, C#, VB.NET, Java, HTML, CSS, Java script, PHP, ASP.NET, Assembly (thằng này học thì cũng được, nhưng qua môn rồi không muốn nhìn mặt nó nữa :joy: ), sau này vô công ty thì biết thêm được Python, Android, Arduino
    =>

  • Cố gắng: có
  • Đam mê: cao, xác định là theo nghiệp code
  • Kỹ năng research: Google, Github, StackOverflow, etc.

Nói túm lại, học lập trình là một hành trình dài, cần cả sự nỗ lực và đam mê.
C/C++ là một khởi đầu tốt để bắt đầu rèn luyện tư duy lập trình.
Bạn chỉ cần cố gắng trong việc làm bài tập, đồ án trường giao, hỏi thầy, hỏi bạn, google khi gặp vấn đề, rảnh thì làm các project theo sở thích,… thì từ từ kỹ năng của bạn sẽ được nâng cao,
nhìn vào tài năng của người khác để cố gắng là một điều tốt, nhưng so sánh họ với mình thì thật khập khiễng, vì mỗi người đều có một mốc thời gian và thế mạnh riêng, vậy nên nếu để sự so sánh đó gây áp lực cho mình thì thật không tốt chút nào.

Kết:
Hiện tại bạn có một số vấn đề như sau:

  • Không có máy tính:
    ⇨ Kiếm tiền mua máy càng sớm càng tốt. Trong thời gian chưa có máy thì tìm hiểu xem trong trường có phòng máy nào cho sinh viên mượn để làm bài tập không. Không có nữa thì ra net làm bài như mình.
  • Mới năm nhất mà đã cảm thấy mất hết hi vọng:
    ⇨ Coi như bỏ phí một năm đi, bây giờ làm lại từ đầu, học lại từ đầu, phí một năm còn hơn phí cả đời. Nhiều người chọn sai ngành, hoặc gặp vấn đề gì đó, phí hết 4, 5 năm, có khi cả chục năm, nhưng họ vẫn tiếp tục cố gắng đó thôi, bạn theo dõi các post trên DNH thường xuyên thì thấy, bạn còn may mắn hơn các anh chị đó nhiều.
  • Làm sao để đuổi kịp các bạn?
    ⇨ Nên bỏ suy nghĩ đó đi:
    “nhìn vào tài năng của người khác để cố gắng là một điều tốt, nhưng so sánh họ với mình thì thật khập khiễng, vì mỗi người đều có một mốc thời gian và thế mạnh riêng, vậy nên nếu để sự so sánh đó gây áp lực cho mình thì thật không tốt chút nào”
    ⇨Mỗi ngày học hỏi một chút, mình của ngày hôm nay khá hơn mình của ngày hôm qua, làm thêm được bài tập nào đó, giải quyết thêm được vấn đề nào đó, hiểu thêm một vấn đề nào đó. Chăm chỉ học tập (nhất là lập trình) từng ngày, bạn sẽ ngày càng giỏi hơn, qua 1, 2 năm có khi sẽ vượt hơn nhưng đứa giỏi mà lười, nếu động trúng long mạch (tài năng ngầm) trong người bạn thì thời gian đó còn ngắn hơn nữa.
  • Học như thế nào?
    ⇨ Trở thành một con người nghiêm túc và chuyên cần. Trong lớp thì tập trung nghe giảng, chăm phát biểu, hỏi khi không hiểu. Nếu thầy cô giảng rồi mà vẫn chưa hiểu thì ghi chú lại. Về nhà thì bỏ mấy cái thú vui vô bổ, gây tốn thời gian như game, cafe chém gió,… để dành thời gian học, muốn có thành công thì cần đánh đổi. Lên các diễn đàn về lập trình như DNH, các group lập trình trên FB để hỏi các vấn đề mà trên lớp chưa hiểu.

🡺Và điều quan trọng nhất: code thật nhiều và code thật nhiều, code càng nhiều bạn càng khôn ra!
(Trong khi code phải hiểu mình code cái gì, dùng não tư duy để giải quyết vấn đề gặp phải, từng chút từng chút một)
Do đó, việc bạn nhờ người khác làm giùm bài tậptự chặt đi đôi chân của mình.
Đồng thời, việc bạn nhìn vào những người bị rớt và tự an ủi mìnhtự cột thòng lọng vào cổ mình, coi như bạn đã mất đi ý chí chiến đấu.

Hãy loại bỏ thói quen và suy nghĩ tiêu cực ấy đi.

Thân.

5 Likes

Bước 1: Chuẩn bị một cái máy vi tính và một đường truyền internet
Bước 2: Xem video dạy lập trình của anh Đạt (https://www.youtube.com/user/trandatnh/playlists)

1 Like

câu trả lời của bạn rất hay! mang lại động lực cho nhiều người

1 Like
83% thành viên diễn đàn không hỏi bài tập, còn bạn thì sao?