Giờ nên tìm dường đi xuất khẩu lao động hay tiếp tục cày cuốc cho đến khi đạt được mục tiêu đủ tiền sang Mĩ đi học

Chào mọi người , chớp mắt đã qua được 4 năm rồi . Em bỏ việc ở thành phố Hà Nội để cày solo ở nhà cũng đã được 4 năm tính từ năm 2022 để làm viết game điện tử rồi học vẽ 3D với học làm 3D animation , viết nhạc định làm game AAA các kiểu các kiểu cho giống người Mĩ, Trung, Nhật , Hàn . Ngày nào cũng học cũng cày quốc để tìm cách bán được tiền USD . Nhưng sau 4 năm vẫn không có sản phẩm gì đáng kể hay ra bản hit cả . Và tất cả tiền chi tiêu sinh hoạt hàng ngày đều burn từ saving trong tài khoản tiết kiệm từ công việc trước lúc em làm ở công ty vs tiền làm online . Mỗi tháng chi tiêu em mất khoảng 450 USD , với em tự mua được 2 cái máy tính từ việc bán game, nhưng cũng chỉ mua được 2 cái máy tính rồi saving nếu cứ tiêu mỗi tháng tầm 450 USD thì trụ được ở nhà thêm 2 năm nữa .

Nhưng em cày ở nhà cô đơn kinh khủng , rồi đến nay em đã là 23 - 24 tuổi rồi thì có nên ở nhà cày tiếp không hay nên đi sang Đức , sang Nhật , sang Hàn để làm xuất khẩu lao động rồi bao giờ ổn định rồi lại cày tiếp . Chứ không thoáng lại là nó lại qua mất 5 năm năm là em sẽ là 30 tuổi . Không biết lúc đấy còn đi được không để em còn tính học tiếng Đức hoặc tiếng Nhật .

Hay là đã cày thì quết tâm cày cho đến cùng bao giờ mua được cái Lamborghini hay đủ tiền sang Mĩ học đại học mới thôi .
Em cày mấy năm rồi mà chỉ mua được 2 cái máy tính một cái 4090 vs 1 cái có 5080 với tiền ăn hàng tháng là hết tiền chứ không có đủ tiền đi học hay đi chơi ở đâu cả . Sáng ngủ đậy ăn uống song rồi lại ngồi cày , 4 năm rồi em chưa ra khỏi nhà . Song rồi em lại tập mấy quả tạ cho giống The Rock với John Cena . Hoàn cảnh gia đình em không khá giả , bố em làm thợ hàn, mẹ em làm bán hàng , kiểu bán nhà đi thì cũng không đủ tiền để sang Mĩ với Australia đi du học nên theo các anh giờ em nên cày tiếp hay nên dành thời gian để học tiếng Đức hay tiếng Nhật để đi xkld cho nó yên tâm rồi bao giờ yên ổn buổi tối bên đó họ có internet rồi em lại ngồi cày tiếp hay ở lại cày đến bao giờ mua đươc ferari đi ở làng cho mẹ em đi cho nó sướng . Em cảm ơn.

Kiểu sang Đức em tìm hiểu nó không mất tiền chỉ cần học tiếng Đức lên đến B2 vs C1 là có thể đi học nghề làm thợ bánh, điểu dưỡng, y tá , bán hàng … chứ em không có đủ tiền đi học đại học ở đức .
Kiểu em có tiền ăn với 2 cái máy tính là hêt rồi

Tớ đoán là cậu còn nhiều chuyện hơn để kể, và những gì tớ nói cũng là những gì tớ thấy qua câu chuyện trên của cậu, nó có thể trật lất và vô dụng :smile:

Cậu có vẻ chăm chỉ, có nhiều tham vọng, còn rất trẻ, có 1 khoản tiết kiệm. Đó là điều tốt.
Cơ mà, tớ có thể thấy rất nhiều điều cậu cần cân nhắc, vì nó có thể khiến cho toàn bộ nỗ lực của cậu đổ xuống sông xuống bể (tớ nghĩ cậu đã nhìn thấy viễn cảnh đó).

Đầu tiên, tớ có thể thấy cậu đã dành 4 năm viết game, tự học vẽ 3D với animation, viết nhạc. Đó là thứ cậu đã đầu tư rất nhiều thời gian và công sức vào. Tớ đoán cậu có làm các game indie nhỏ để kiếm sống và mài dũa. Cơ mà, cậu target tự làm game AAA (?!)
Làm game AAA là một khối lượng công việc khổng lồ, ngay cả lập trình viên chuyên nghiệp, có rất nhiều kinh nghiệm làm game AAA, cũng khó có thể tự làm được một mình. Nó giống như việc, cậu là một thợ xây chuyên nghiệp, có thể xây dựng một mình được 1 ngôi nhà nho nhỏ, và cậu muốn 1 mình cậu xây dựng một khu vui chơi giống như Disneyland vậy.
Tớ không nghĩ đó là một target thực tế.

Điều thứ 2 tớ thấy, cậu có nhắc tới “Lamborghini”, “đủ tiền sang Mĩ học đại học”, “mua đươc ferari đi ở làng cho mẹ em đi cho nó sướng” như một dạng thước đo thành công, hay mục tiêu hướng tới. Tớ không nghĩ nó là mục tiêu hay thước đo thực tế dành cho cậu, khi ở hoàn cảnh của cậu, cậu chưa có nền tảng kinh tế ổn định (tích cóp được khoảng 200 triệu, nhưng thu nhập có vẻ không ổn định), công việc khó phát triển, đầu tư hạn chế hoặc chưa có. Kể cả khi cậu cày cuốc đủ tiền mua Ferrari cho mẹ, tớ khá chắc nó chỉ là thứ vô dụng bóng bẩy với cả 2 mẹ con cậu.
Cậu có nhiều mục tiêu thực tế hơn mấy thứ phù phiếm đó. Cậu có khả năng làm game, cậu có thể đặt mục tiêu để làm các game chất lượng cao hơn, có khả năng đưa thu nhập đều đặn khiến cho tài chính của cậu ổn định hơn, tiết kiệm được tiền, đầu tư đâu đó. Những thứ đó thiết thực, thực tế, sử dụng được tài nguyên cũng như năng lực sẵn có của cậu, và là bước đầu tạo ra nền tảng cho cậu có cuộc sống tốt hơn sau này.

Điều thứ 3 tớ thấy, cậu đang ở tình trạng khá tệ khi tự cô lập bản thân như vậy. Việc cậu tự cô lập bản thân cũng cho thấy thứ cậu đang làm bế tắc như thế nào, và càng ở lâu ở tình cảnh hiện tại, cậu càng có nguy cơ suy sụp cả về tài chính lẫn sức khoẻ tinh thần. Cậu cần ra ngoài, xây dựng các mối quan hệ xã hội, đi chơi, tham gia các event, yada yada. Những thứ đó, tớ nghĩ không cần giải thích nhiều thêm, có lợi cho cậu.


Nếu tớ là cậu, tớ sẽ:

  • Từ bỏ mục tiêu phi thực tế như làm game AAA, nhưng vẫn sẽ tiếp tục làm game và ship game. Đó là thứ cậu đã bỏ công ra để học và làm, nó là thế mạnh của cậu, rèn giũa nó khiến cậu có thể nhân thu nhập của cậu lên nhiều lần trong tương lai.
  • Apply vào các công ty làm game. Ở đây, cậu có thể xây dựng mối quan hệ cũng như trau dồi thêm kỹ năng quan trọng cho giai đoạn sau của sự nghiệp, cũng như tạo nguồn thu nhập ổn định.
  • Bỏ suy nghĩ sang Nhật với Đức để xuất khẩu lao động. Đó là dead end job, trần của công việc đó khá thấp, và cậu chẳng có gì nhiều ngoài chút tiền tiết kiệm được qua công việc đó. Cậu có thể sang đó du lịch, hay sống và làm việc chuyên nghiệp tại đó như lựa chọn cuộc sống của cậu, nhưng đừng sang đó chỉ để nhanh chóng kiếm 1 khoản tiền.

Hope it helps!

2 Likes

Sáng dậy làm 1 điếu thuốc lào phê pha nghĩ ra viễn cảnh viết tiểu thuyết cho hay . Định làm Hideo Kojima , Christopher Nolan , vs James Cameron của Vietnam rồi bán trên Playstation vs Xbox cho nó khủng nhưng khó quá . Mình vẽ 3D vẽ vẫn chưa đẹp nên chưa bán được nhiều tiền , giờ thoáng qua thoáng lại đã nhoắt mất 4 năm . Nửa thập kỉ , nhiều lúc đang nghĩ chả biết bản thân đang làm cái gì nữa . Em ở quê thì có đâu mà đi chơi ạ , chả có event gì đâu , tại vùng quê mà , bạn bè xung quanh thì họ đi xuất khẩu lao động từ 3 năm trước người sang nhật , người thì sang hàn hết còn đâu. Giờ nhìn lại mới thấy hoang mang , nếu như 3 - 4 năm trước mình học tiếng Đức hay tiếng Nhật thì giờ có công việc ổn định không phải ở nhờ nhà bố mẹ .

Còn bây giờ bảo lại quay lại lên thành phố để làm game hay kể cả apply online em thấy không hợp lý bởi nhận thấy mình không phù hợp làm việc ở môi trường văn phòng ở Vietnam với cả lương ở Vietnam thấp lắm , họ chỉ trả 400 - 800 USD rồi ở trên Hà Nội thì bao giờ mới mua được nhà ở đấy với em làm cái này với cái mục tiêu duy nhất là chỉ để kiếm tiền đao tiền nhanh để sang mĩ học đại học . 10 000 bản copies , mỗi bản 20 USD là đủ tiền sang Mĩ . đương nhiên càng cày lâu bao giờ vẽ đẹp thì sẽ có tiền , Nhưng mấy tuần nay nhìn lại em cảm thấy áp lực quá, nhìn bạn bè họ đi sang Nhật sang Hàn ổn đình dã được 3 năm . Họ mà ở đấy thêm 5 năm là họ mua được nhà rồi đến lúc đấy em 30 tuổi mà vẫn ở nhà ba mẹ thì chịu . Nên không biết có nên dừng lại 1 năm để học tiếng Đức hay tiếng Nhật rồi đi làm đến bao giờ ổn định đến buổi tối hay có ngày nghỉ lại cày tiếp . Đi theo dạng học nghề bên Đức thì không mất tiền làm điều dưỡng, xây dựng , rồi bao giờ có công việc ổn định rồi lại cày tiếp chứ ở trong nhà 4 năm rồi mà thành tựi chỉ mua được 2 cái máy tính , rồi chớp mắt nó lại qua mất 4 năm nữa mà cứ thế này thì ngại quá

Kiểu giờ không có tiền đi Mĩ, thì ẹm học tiếng Đức để đi sang Đức trước dạng lao động học nghề trước, bao giờ có tiền sang Mĩ thì lúc đấy tính sau.

Hi

First of all: At 24 years old, your dream of becoming rich is unattainable and beyond your reach, because you don’t even know what you want to do as an adult. Bruce Springsteen, a well-known American musician, said: “The past is never the past. It is always present. And you better reckon with it in your life and in your daily experience, or it will get you. It will get you really bad.” Your past is marked by uncertainty about ““what-to-be-and-what-to-do”” And that’s reflected in your post.

You want to work in Germany, or Japan, or the U.S.—but as what? Your skills as a game developer aren’t backed by any certificate and aren’t particularly in demand in these countries. Furthermore, the economic situation in Germany, Japan, and the U.S. isn’t good. Anti-immigrant sentiment is high in these countries.

Most newcomers to these countries do not speak the local language well enough, are unfamiliar with local customs, and therefore seek help from fellow countrymen—which can lead them to fall into the wrong hands, as is the case in Germany, for example, or cause them to lose hope of finding a decent job:

And the U.S. is deporting many Vietnamese who have lived in the U.S. for even more than five years and have a good jobs.

I don’t want to discourage you or encourage you to go work abroad without the necessary qualifications or sufficient language skills. It’s your life, and you could end up as a slave or a criminal if you don’t take great care to adapt to local customs and ways of life.

It’s not that the locals are evil or against Vietnamese people; rather, it’s the Vietnamese themselves who live there and exploit their poor, uninformed compatriots.

Chuyện khác mình không biết, nhưng học 2 ngôn ngữ này trong vòng 1 năm mà có thể có 1 trình độ nhất định (đủ nghe nói đọc viết) thì gần như là không thể nhé. Chúc mừng bạn đã đụng phải 2 ngôn ngữ thuộc hàng khó nhất thế giới.

Initially I planned to make games to earn USD so I’d have enough ($200k – $300k USD) to go to the US and attend university later. Like, if my family doesn’t have money, I’d earn it myself to go to college in the US. Before this, I saw online that video games usually sell for $50 – $60 a copy. Selling just 10,000 copies would be more than enough to pay for university in the US. Then I could study whatever I want , whether I want to become a doctor or build stealth aircraft, you still need money. I want to work in an electronics-related field doing weapon design or in semiconductor , but like you said, without a US college degree, no one’s going to hire you for those jobs and you can only do it if you’re super rich and can dig up enough of your own money to go study in the US

Vâng, ban đầu em tính định làm bán game ra tiền USD rồi lúc đấy có đủ 200k - 300k USD để sang Mĩ rồi học đại học sau nhưng . Kiểu nhà không có tiền thì tự kiếm tiền mà sang Mĩ học đai học ý . Tại hồi trước em thấy trên mạng game điện tử họ tàn bán cho 50 USD - 60 USD 1 bản copy . Chỉ cần bán 10 000 bản copies thôi là thừa sức trả tiền học đại học bên Mĩ rồi lúc đấy thích học gì thì học , thích làm bác sĩ hay làm máy bay tàng hính thì cũng phải cần có tiền . Em muốn làm nghành liên quan đện thiết bị điện tử làm thiết kế vũ khí hoặc thiết kế chíp , nhưng như anh nói làm mấy cái ngành đấy không có bằng đại học mĩ thì ai mà nhận mà chỉ khi mình rất giàu tự đào tiền ra sang mĩ mà học thì mới đươc làm

Em không biết nữa , em có thể làm việc trong mấy construction site hay làm đầu bếp . Kiểu chỉ muốn có cái kế hoạch safe guard nếu kế hoặc của mình bán game không thành công thì đến 5 năm nữa em vẫn có ngành nghề ổn định bên Đức rồi buổi tối cày cái khác . Bên Đức học có chương trình học nghề miễn phí chỉ cần biết tiếng Đức đến B2 hoặc C1 là đi được . Kiểu làm đầu bếp , y tá, chăm sóc người già

Rồi còn cái vẽ 3D bao giờ vẽ đẹp nó ra tiền thì ra rồi đến lúc đấy sang Mĩ đi học cho sướng rồi thích học gì thì học ?

:thinking:

Ý tớ là, cậu nên quay lại Hà Nội hoặc Sài Gòn để lập nghiệp :smile:

Cậu đúng ở mức lương, nhưng tớ không nghĩ mức thu nhập đó không bao giờ tăng khi cậu nâng cao được năng lực và giá trị bản thân của cậu sau vài năm. Tất nhiên, cậu sẽ cần phải kiên nhẫn trau dồi năng lực, cũng như tích cóp để có được tài chính vững mạnh. Nó là một con đường dài, cần sự bền bỉ, và nó cũng là con đường đủ bền vững để cậu có cuộc sống khá thoải mái, có đủ tiền chăm sóc không chỉ mình cậu, mà còn cả gia đình của cậu. Đó thực ra đã là thành công lớn, cậu đã ở top 20% với cuộc sống như vậy rồi.
Và tớ đồ là, cậu không tìm kiếm thứ như vậy :smile:


Tớ không rõ cậu có lý do nào để cố kiếm tiền thật nhanh để sang Mỹ học đại học, cơ mà tớ có thể thấy rõ đó không phải mục tiêu thực tế, với các dẫn chứng của cậu.

10 000 bản copies , mỗi bản 20 USD là đủ tiền sang Mĩ

Đó là một game rất thành công, là ước mơ của mọi người, nhưng chỉ có một lượng game rất ít có thể đạt được mức này.
Cơ mà, tớ không nghĩ cậu biết những điều dưới đây;

  • Số tiền trên là doanh thu của cậu. Cậu còn phải trả thuế, chi phí cho các nền tảng, may mắn thì cậu nhận được 1 nửa số đó
  • Tiền học phí đại học ở Mỹ không hề rẻ như vậy. Nếu cậu không có học bổng, số tiền kia chỉ đủ tiền học cho các trường đại học / cao đẳng kinh phí thấp, và chi phí sinh hoạt ở mức tối thiểu.
  • Cậu vẫn phải làm thêm để kiếm thêm thu nhập, với rất nhiều hạn chế: cậu chỉ được làm 20h, làm thêm trong trường. Trừ khi cậu làm bất hợp pháp, không có chuyện cậu sống dư giả với mức tài chính như vậy.
  • Học xong đại học, cậu sẽ tầm 30 tuổi, chắc chắn vẫn chưa có gì trong tay, may mắn thì cậu có tấm bằng đại học ở trường đại học có học phí thấp. Lúc này, cậu bắt đầu xin việc từ đầu, với mức lương khởi điểm của junior ở một bang có mức sống rẻ, ít cạnh tranh hơn, nhìn bạn bè cậu đạt mức sống 20% tớ kể ở trên.
  • Làm “ngành liên quan tới thiết bị điện tử, làm thiết kế vũ khí, hoặc thiết kế chip” lại cần thêm rất nhiều kiến thức thực tiễn vượt xa chương trình đại học, đồng thời cũng rất cạnh tranh. Đây là nhóm ngành top tier rồi cậu :smile:

Tớ không nghĩ nó thực tế với cậu. Cậu nghĩ nó đáng để theo đuổi không?


Đấy là lý do tớ đề cập tới việc, mục tiêu và thước đo thành công của cậu khá thiếu thực tế.
Một lần nữa, tớ không nghĩ cậu là người lười biếng, không bỏ công sức ra để tìm tòi. Chỉ có điều, bằng cách nào đó, cậu vẫn rất lãng mạn trong mục tiêu của cậu.

Tớ sẽ lấy một ví dụ đơn giản, hi vọng có thể cậu hình dung được điều tớ thấy từ mục tiêu của cậu. Tưởng tượng cậu quay về năm lớp 12 của cậu. Có 1 thằng bạn cá biệt, học siêu dốt, điểm thi toàn 1 với 2. Vài tháng trước lúc thi, nó bảo với cậu nó thấy bạn bè nó đứa nào cũng được trên 5 điểm, mà nó chỉ toàn 1 với 2. Nó muốn được thủ khoa BKHN, để bố mẹ nở mày nở mặt, cả nước biết đến. Nó tính mỗi môn chỉ cần bị trừ tối đa 0.1 điểm là nó có thể đạt được điều đó, và nó sẽ cố gắng học thuộc tất cả các đáp án của tất cả các câu hỏi trong tất cả các đề để đạt được điều đó, vì nó nghĩ nếu nó tập trung đi tắt đón đầu, nó có thể vượt lên trên những đứa học bục mặt cũng chỉ được 7 hay 8 điểm. Vào khoa nào nó không quan tâm.

Cậu sẽ có lời khuyên gì cho nó? :smile:

83% thành viên diễn đàn không hỏi bài tập, còn bạn thì sao?